Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2014

24-10-2014

(Nguồn: http://giacngo.vn/)

Tối hôm trước xảy ra một chuyện cực kỳ hy hữu mà tui chỉ mới tưởng tượng trong đầu chứ chưa bao giờ nghĩ là nó sẽ xảy đến. Chẳng là, tui thường có thói quen tắm trễ, trước khi đi ngủ mới tắm. Tối đó, tui gội đầu nên đáng lẽ phải tắm sớm, nhưng lề mề mãi hơn 9h mới tắm. Đang là mùa mưa, trời lạnh nên tui tắm nước nóng. Nước nóng bằng máy trực tiếp nên cúp điện là xong phim.


Và cúp điện thiệt, ngay lúc tui vừa mới xát xà bông lên tóc. Thế là đành đưa cái đầu ra xả nước lạnh, lạnh teo luôn. Sau tắm xong thì có một nỗi lo khác là làm sao sấy tóc khi không có điện, 9h rưỡi tối đầu ướt mà không sấy thì cầm chắc hôm sau bệnh, nhất là khi tóc tui khá dài và nhiều. 


Ra khỏi phòng tắm, nghía sang nhà hàng xóm thì thấy nhà họ vẫn sáng đèn, dù tui biết họ không có máy phát điện. Anh tui cũng chạy xuống, tụi tui qua phòng ba má xem cp tầng trên có bị cúp không; hồi trước cái cp cũ hay bị nhảy lắm, vì nhà thêm nhiều đồ mà nó già rồi nên dễ bị quá tải; từ ngày thay cp mới thì không còn bị. Sờ sờ phát hiện cp không cúp, thế thì phải chạy xuống dưới nhà xem cầu dao tổng. Cầu dao tổng cúp thiệt! Hóa ra không phải nhà nước cúp điện mà là do cp tổng bị nhảy. Tui lặng lẽ thở phào nhưng sau đó hít lại liền, vì khi mình đang tắm máy nước nóng trực tiếp mà điện trong nhà bị cái gì khiến cầu dao tổng nhảy thì đúng ớn thiệt.


Sáng sớm nay, ra đường, kẹt xe, vì cầu bị chặn, tui đi đường vòng xa lắc, và vì vậy tui thấy cái cảnh làm tui muốn đứng tim. Một người đàn ông khi xuống xe buýt, bị mắc kẹt cái áo lại và cái xe lôi ông ấy đi mấy mét trước khi tài xế nghe người dân gào lên dừng lại. Thế mà khi tui chạy ngang qua, tui thấy ông ấy còn đang cười cười chỉnh lại áo như thể cái chuyện bị mắc vào xe buýt và kéo đi xềnh xệch chỉ là chuyện giỡn chơi với anh bạn xe buýt to đùng.

Lát sau, chạy tầm 5 phút nữa thì tui thấy một con chó nhỏ đang dí theo một con chuột nhắt. Chúng nó chạy ra tới giữa đường thì một chiếc xe chạy cắt ngang mũi con chó, thế là con chuột tẩu thoát sang bên kia đường, để lại con chó còn đang ngơ ngẩng như không biết tại sao nó lại ở chỗ này. 


Sau hai chuyện trên thì tui bắt đầu nghĩ, đoạn đường còn gần 10 km phía trước sẽ có nhiều điều thú vị lắm đây. Nhưng thực tế thì chỉ có một điều thú vị thôi. Đó là khi tôi chạy sau một cặp vợ chồng nọ. Người vợ giữ một đứa bé gần một tuổi ở một bên đùi của cô ấy. Đứa bé ngồi yên, không nháo, mặt nghiêm nghị nhìn... tui chăm chăm. Tui tự thấy bản thân mình ra đường buổi sáng là bình thường nhất. Tui có mặt áo khoác, nhưng vén tay áo và không kéo dây kéo để được hưởng nắng sáng, chứ bình thường khi tui "kín cổng cao tường" thì ba tui còn nhìn không ra. Tui chạy vượt lên cặp vợ chồng nọ, đưa tay vẫy vẫy đứa bé sau đó chạy thẳng, thắc mắc không biết đối tượng bị nghía tiếp theo của bé đó là ai đây.


Tối nay, đang ăn cơm má kể chuyện hồi trưa, trời mưa nước ngập, mà đường đang làm nên người ta để tắm chắn ở gần con lươn. Nhưng trời mưa rất lớn, đường ngập như sông, xe hơi chạy đụng ngã tấm chắn đó ra đường. Ba tui đang ngồi trong nhà thấy vậykêu má lấy áo mưa xong chạy ra vớt cái tấm đó dưới nước quăng lên con lươn. Xong việc chạy dô thì má chỉ qua nhà kế bên phụ ông bán quần áo dọn đồ, vì mưa gió tầm tã mà có mình ổng trông hàng nên dọn không kịp. Thiệt hôm mộ ba mình quá. Bữa nào phải làm một bài riêng cho ba mới được.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét