Có người nói với tôi: "kẻ nghèo nhất là kẻ không có một mẩu ước mơ nào cả". Lời chị nói làm tôi nhớ đến ước mơ đầu tiên của tôi ngày bé, dù bây giờ, tôi không còn giữ ước mơ đó nữa.
Hồi nhỏ, tôi là một "kẻ phá hoại". Bất cứ khi nào có một cây kéo trong tay, tôi sẽ cắt mọi tờ giấy mà tôi có thể chạm đến. Cả tập vở của anh tôi cũng không thoát nạn. Nhưng tuyệt nhiên, tôi không bao giờ cắt vải, chỉ cắt giấy và giấy mà thôi. Năm tôi học lớp 2, khi tôi thấy má khâu mùng, tôi đòi má dạy may. Tôi biết may từ đó.
Học lớp 4, sách giáo khoa có dạy thêu. Dù cô giáo không dạy những bài đó, tôi nhìn theo sách và tự học. Tôi còn đòi má mua khung thêu, chỉ màu về thêu. Sau đó là quá trình lật báo, tạp chí, thậm chí cả quần áo cũ coi có cái hình nào hay hay thì cắt ra, scan lại bằng giấy than để làm mẫu thêu.
Những bài làm thủ công, kỹ thuật của tôi hầu như toàn đạt điểm tối đa. Tất nhiên là tôi tự làm, làm không chỉ để chấm điểm mà còn là thú vui, sở thích của tôi. Tôi bắt đầu có ước mơ làm thợ may. Mọi người chỉ cười khi nghe thấy điều đó. Tất nhiên, ước mơ đó không lâu dài. Thậm chí, khi học nghề bắt buộc để cộng điểm khi thi vào cấp 3 năm lớp 8, tôi chọn học thủ công, chứ không học may. Tôi phát hiện ra rằng thay vì may vá đơn thuần, tôi thích làm những thứ thủ công hơn, và nó cũng bao gồm may những thứ be bé bằng tay. Bây giờ, người ta hay gọi nó làm đồ "handmade", nhưng tôi thì thích làm đồ tái chế hơn.
Với tôi, cất công đi mua nguyên phụ kiện mới nguyên để làm ra những thứ có thể mua được với giá rẻ hơn cả giá mua những nguyên liệu thì thật là lãng phí. Đó là tôi chưa tính đến công sức tôi bỏ ra để làm chúng. Tôi thích dành công sức của mình cho những thứ tưởng chừng phải quăng vào sọt rác. Tôi cho chúng nó chức năng mới, công dụng mới, có thể nói là tôi hồi sinh chúng. Khi đó, tôi thấy những thứ tạo ra từ tay mình ý nghĩa hơn nhiều.
Một ước mơ be bé đã không còn trong quá trình trưởng thành của tôi. Nhưng nó đã rèn cho tôi sự khéo léo, sự kiên nhẫn, và giúp tôi tiết kiệm kha khá tiền mua quà cho bạn bè, mua đồ dùng trong nhà. Bây giờ, nó không còn, nhưng nó đã hoàn thành nghĩa vụ của mình, làm cuộc sống của tôi trở nên tốt đẹp hơn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét